Tớ yêu cậu, bạn thân ơi

Tớ muốn có cậu, mặc dù biết cậu không yêu tớ...
Nếu được một điều ước, tớ sẽ ước không bao giờ là bạn thân của cậu…

Đồ ngốc ạ!

Bởi tớ là con người tham lam, nên tớ muốn có cậu, dù biết cậu không yêu tớ.

Bởi tớ hay suy nghĩ vu vơ, nên tớ muốn được cậu ôm chặt, dù biết trái tim cậu đang gọi tên một người khác.

Bởi tớ thật yếu đuối, nên tớ muốn dựa vào vai cậu mãi, dù biết cậu chỉ xem tớ là nhỏ bạn thân.

Nếu được một điều ước, tớ ước cậu sẽ mãi mãi bên tớ, như khi cậu ôm chặt tớ và nói: “Nếu thấy tớ đi cùng một người con gái khác… Cậu sẽ buồn chứ..?”

Như khi cậu thơm lên má tớ và nói: “Dù thế nào, tớ với cậu mãi là bạn thân nhé! Chỉ là bạn thôi nhé!”

Như khi cậu nắm chặt lấy tay tớ và nói: “Cậu muốn tớ làm gì cho cậu lúc này?”

Điều tớ muốn lúc này là cậu mãi mãi bên tớ, để tớ có thể ôm cậu và nói: “Tớ sẽ không buồn mà con tim tớ sẽ vỡ làm đôi. Tớ sẽ khóc nhiều. Nhiều lắm, nếu thấy cậu đi cùng người con gái khác..”

Để tớ có thể hôn cậu thật nhiều và nói: “Tớ biết mà, chúng ta chỉ là bạn thân. Tớ sẽ thôi yêu cậu, đừng bận tâm về điều đó nữa nhé”.

Để tớ có thể nắm chặt bàn tay cậu và nói: “Tớ chỉ cần cậu ôm tớ như thế này…”
Nhưng cậu biết không...

Tớ và cậu không phải là bạn thân.

Không có người bạn thân nào lại choàng tay ôm tớ như cậu….

Không có người bạn thân nào lại nhắm mắt và hôn tớ như cậu….

Không có người bạn thân nào lại kéo tớ vào lòng rồi thì thầm vuốt nhẹ mái tóc tớ….

Cậu không nói dối. Hay cậu không nghe con tim mình nói. Hay tớ đã sai về cậu.

Mỗi ngày tớ phải đấu tranh với suy nghĩ của chính mình. Giữa hình ảnh của cậu bạn thân hai mươi năm qua và điều cậu làm với tớ ngày hôm nay.

Tớ đúng là đứa con gái cứng đầu…

Cậu cốc lên đầu tớ trách tớ “Cứng đầu quá!” Rồi cậu lại mỉm cười không vì lí do gì.

Cậu ôm chặt tớ bảo “Free hugs nhé!”. Rồi lại ra điều kiện quên cậu đi.

Cậu hôn tớ, nói “Chỉ là bạn thân thôi!”. Rồi lại nói tớ là người con gái đặc biệt.

Nhưng hôm nay, tớ sẽ không thế nữa….

Không để cậu chạm vào tớ nữa….

Không để cậu làm tổn thương tớ nữa….

Vì cậu không xứng đáng với tớ…..

Vì tớ không tham lam mà là tớ yêu cậu thật nhiều.

Vì tớ không yếu đuối mà tớ dám đối mặt với tình yêu của mình.

Vì tớ không cứng đầu mà tớ tin tớ có thể mang lại hạnh phúc cho người con trai mà tớ yêu thương.

Còn cậu, cậu thật hèn nhát khi chạy trốn chính cảm xúc của mình.

Cậu thật ích kỷ khi chỉ muốn có tớ.

Cậu thật yếu đuối khi đem tình bạn ra để bào chữa cho mọi hành động của cậu.

Điều ước không bao giờ thành sự thật

Và cậu đã đánh mất tớ – người luôn yêu cậu...

Ngốc ơi!! Hình như tớ thích cậu mất rồi…


Nhân vật:
+ Long Gia Hân ( tên hơi sến chút) hay Long Gia Bảo (là một cả) : Một tiểu thư đài cát, sở hữu một khuôn mặt xinh đẹp ( nếu ko nói là trên cả tuyệt vời) với trí thông minh vón có đã làm xiêu lòng biết bao chàng trai.Cô luôn có mong muốn dc 1 lần hóa thân làm con trai để có dc suwl mạnh mẽ thoát khỏi vẻ yếu đuối của mình( cô này kì ghê xinh thế lại còn ko muốn)
+ Lôi Vũ Phong: Con trai một “đại gia” có tiếng, tài sản nhà hắn ta bao gồm nhà hàng, khách sạn, quán Bar ,..vv có đếm cả ngày cũng ko hết. Tuy vậy vì thiếu đi sự quan tâm của người mẹ từ khi còn nhỏ và do dc huấn luyện một cách bài bản từ bé cậu luôn tỏ ra là con người lạnh lùng, tính khí thất thường, nhưng ẩn chứa bên trong là con người luôn khao khát tình yêu thương,một tấm lòng cao cả nhưng cũng chứa nhìu rắc rối.
· ưu điểm:đẹp trai mê ly(ko từ nào tả dc)
· nhược điểm: đẹp trai quá ( oài người đâu mà ưu điểm chính là nhược điểm thế này)
+ Nguyễn Phi Hùng (đừng nhầm vs anh Hùng ca sỹ nhé) vì hắn ta hát dở tệ tên này là bạn chí cốt của Phong. Tính tình hoạt bát vui nhộn đôi khi khá nong nảy.Cả bố và mẹ đều là nhung viên chức bình thường. Do xuất thân là gđ võ học nên Hùng cũng là 1 cao thủ trong giới võ thuật (tuy chưa dc nhìu người biết đến)

Để tự ‘ giải thoát’ cho mình Gia Hân quyết định hóa trang thành nam sinh vào học tại 1 ngôi trường mới… Tại đây cô gặp vô vàn rắc rối… cung may nhờ sự giúp đỡ của một người cô đã vượt qua hết nguy hiểm này đến nguy hiểm khác… người đó đã dạy cô nhưng bài học quý giá về cuoc sông cung như cho cô biết thế nào là tìn yêu…. Người đó là ai? Hãy đọc và cảm nhận nhé!!... (Tiểu Lang)


Let’s Go….

Part 1 Lột xác
… 8 a.m tại biệt thự Phượng Hoàng
- Tiểu thư mau dậy thôi đến giờ ăn sáng rồi! – Tiếng bà giúp việc vọng lên từ cầu thang
- A, cho cháu xin thêm 5 phút nưa thôi mà!- Tiếng của cô gái nhỏ vọng ra từ căn phòng lớ phía cuối hành lang
- Cạch!-Bà giúp việc mở cánh cửa của căn phòng lơn. Một cô gái với bộ váy phớt hồng đang ngủ trên giường, cô gái có làn da trắng mịn màng,mềm mại, mái tóc đen dài óng ả,khuôn mặt trái xoan trắng mịn ko tì vết. Đẹp nhất trên khuôn mặt cô là đôi mắt to tròn mà đen láy nhưng ẩn chứa trong đó là một kí ức đau buồn ko thể nào tả xiết…
- Cháu không nhớ là hôm nay ông chủ trở về hay sao?
Ngay lập tức như một đông cơ 4 kì phân khối lớn cô gái bật dậy vội vàng sửa soạn
- Trời ơi sao bác ko gọi cháu sớm hơn,cháu quên khuấy mất. Tại hôm qua cháu đọc sách khuya quá-Cô gái ríu rít
Bà gi úp việc cười hiền từ: Không cần vội đâu cô bé của ta, ông chủ sẽ về sau 2 tiêng nũa .Cháu hãy còn nhìu thời gian lắm ! Nào dể ta chải tóc giúp cháu
- Vâng- cô gái đưa chiếc lược từ tay cho bà. Đã từ lâu kẻ từ khi mẹ cô bỏ đi cô coi bà giúp việc như người mẹ thứ 2 của mình. Chuyện j cô cũng kể cho bà nghe.
- Tóc cháu dài và mượt quá!
- À vâng nhiều lúc cháu cũng thấy phiền vì nó ý chứ! Ơ mà có j ầm ĩ dưới nhà thế bác?
- Như mọi hôm đó cháu-bà giúp việc cười tủm tỉm- mà hôm nay có vẻ đông hơn
- Ôi trời lại lũ con trai vô dụng đấy ạ, sao đến cả ngày nghỉ mà họ cũng ko cho ai yên nhỉ???
- Phải thôi, nếu trách thì chỉ trách cháu quá đẹp Gia Hân ạ!
Cộc cộc… Tôi vào dc chứ ạ- Tiếng ông quản gia
- Vâng mời bác vào… Gia Hân đáp
- A, vâng chào tiểu thư, chúc cháu một buổi sáng tốt lành – ông quản gia bước vào và cúi chào một cách lịch thiệp thể hiện phong thái của người đàn ông thực thụ.
- Cám ơn bác chúc bác 1 buổi sáng tốt lành-Gia Hân đáp
- Ồ thật ko biết phải làm sao? Có 1 cậu thanh niên nói nhất định phải gặp cháu, cậu ta còn đe dọa và bảo chúng tôi nhất định phải đưa bằng dc cháu đến gặp cậu ta nếu ko cậu ta sẽ làm ầm lên và phá đám nơi này- Ông quản gia tỏ vẻ bực dọc- Cậu ta và đám thanh niên bên dưới ko coi ai ra j…
- Thật là quá quắt! Cậu ta nghĩ mình là ai mà dám đe dọa bác,dc rồi cháu sẽ xuống ngay đây.Hôm nay chính là ngày kết thúc mọi chuyện…
- Cháu định làm j?- ông quản gia lo lắng hỏi
- Bác cứ yên tâm hôm qua cháu đã nghĩ ra 1 cách… chắc chắn sẽ có hiệu quả.-Gia Hân quả quyết
- Dc rồi trước tiên cháu hãy thay đồ đi đã.-tiếng bà giúp việc.
- Ồ bà cũng ở đây sao?-Ông quản gia ngạc nhiên hỏi- Vậy mà tôi cứ tưởng chiếc bình phong nào cơ đấy! ...hô hô…
- Này tôi lam j to như vậy chứ,ông thử nhìn lại mình xem người đâu ốm quá thể!-Bà giúp việc cũng ko chịu thua
- Hi hi hai bác vui tính ghê ha!
- Cháu này xong việc ra ăn sáng luôn nhá!-Bà giúp viêc nói vs Gia Hân trước khi ra khỏi phòng-Ta để quần áo trên giường ấy.
Hai người đi ra khỏi phòng để lại cô gái nhỏ một mình vs biết bao lo lắng ko bít kế hoạch của mình có thành công hay ko,nhưng dù j thì hôm nay cũng là ngày chấm dứt mọi chuyện…


****
Với mái tóc dài để thẳng cùng bộ đầm xinh xắn mà bác giúp việc chuẩn bị trông cô thật xinh tươi và duyên dáng.Cô bước ra khỏi phòng xuống gặp tên con trai ngỗ ngược
- Xin chào, bạn tìm tôi ? –Gia Hân cố giữ nụ cười trên môi mặc dù trong lòng sục sôi chỉ muốn xé xác hắn ta ra.
- Chào Hân-Hắn ta giơ tay lên chào và nở một nụ cười rõ tươi-Mình là Trung, mình học cùng trường vs bạn, mình rất ngưỡng mộ bạn, bạn làm bạn gái mình nha!
- Ọe sao trên đời lại có người mặt dày thế này??-Bảo Hân nghĩ thầm và cố giữ bình tĩnh- bạn có biết là tôi ghét nhất những người đe dọa ngươì khác để đạt dc mục đích của mình không?
- Mình …mình chỉ…-tên kia có vẻ lúng túng.
- Tôi có chuyen này muốn nói vs tất cả các bạn- Gia Hân quay sang nói vs những tên con trai khác nãy giờ vẫn đứng đợi ngoài cổng, bỏ lơ cho tên kia nói chuyện 1 mình
Cả lũ nhôn nhao:”chuyện j vậy hả Gia Hân ?”-một trong số chúng tò mò hỏi.
- Thật ra cũng ko có chuyện j to tát lắm. Chả là mai mình sẽ đáp chuyến bay sớm sang Anh du học. Mình rất cám ơn tất cả các bạn trong thời gian qua đã giành tình cảm cho mình, mình rất biết ơn điều đó. Hy vọng chúng ta sẽ sớm gặp lại-Gia Hân nói dõng dạc từng chữ một.
- Hả sao nhanh thế ?-cả lũ nhôn nhao ầm ầm như chợ vỡ.
- Ko nhanh j cả. Mình đã có quyết định này từ lâu rồi, chỉ là bây h mới nói ra thôi. Không sao đâu mình chỉ đi có 4 năm thôi- Gia Hân cười cố giữ vẻ bình tĩnh:
- Bạn bằng lòng đợi mình 4 năm nhé- Cô quay sang nói vs tên ban nãy.
- Ơ hơ… 4 năm thì- tên kia ấp úng.
“Biết ngay mà, cho thời gian phát là tắc tịt ngay thật vô dụng”- Gia Hân nghĩ thầm. Hân đi thẳng để lại bao tiếc nuối cho đám đông,chúng bắt đầu tản ra và mỗi đứa một nơi.
- Gia Hân quay lại ngao ngán : “ Tình yêu chúng dành cho ta chỉ thế thôi sao? Chán thật’’
Vừa vào đến bàn ăn Hân đã thấy ông quản gia chạy ra hớt hải: “ Cháu sắp đi đâu cơ?Đi du học ở Anh á,Lúc nào vậy?Cháu quyết định lúc nào vậy-Ông quản gia sôt ruột
- Sao cháu ko nói cho ta biết ta nghe ở ngoài nói cháu sẽ đi, mà chuyện là ntn? Đây là cách mà cháu mới nghĩ ra à?-Bà giúp việc hỏi dồn.
- Ôi hai bác hỏi cháu nhiều nhu vậy làm sao cháu trả lời hết dc ta ngồi vào bàn ăn rồi cháu sẽ trình bày cho hai bác nghe


****

- Đó mọi chuyện là như vậy! Hai bác nghĩ sao?
- Không ổn lắm như thế thì thiệt cho cháu quá!- Tiếng ông quản gia
- Cháu không biết, nhưng cháu cần phải thoat khỏi cảnh này,cái cháu cần bây giờ là một môi trường mới với những người bạn mới… và bác biết đấy- Gia Hân nghẹn ngào- Đó là cách giải quyết duy nhất và nó cũng là nguyện vọng của cháu bấy lâu nay…
- Ta hiểu nỗi khổ tâm của cháu hai chúng ta rất thương cháu nên hoàn toàn ủng hộ quyết định của cháu miễn cháu vui là dc, phải ko ông?
- Ừ ta coi cháu như con nên lúc nào cũng mong muốn cháu dc hạnh phúc
- Ôi hai bác tốt vs cháu quá cháu yêu hai bác!
10 a.m tại biệt thự Phượng Hoàng ( hay con gọi là Phoenix- một trong những căn biệt thự bậc nhất đất nc) cuộc nói chuyện gay găt giữa hai bố con:
- không dc ta ko bao h chấp nhận cái ý kiến ngớ ngẩn ấy!!
- Ba à con xin ba đây là cách tót nhất giải quyết mọi chuyện.
- Không phải, con đang tìm cách trốn tránh sự việc, đó ko bao h là 1 giải pháp hay.
- Ba biết dấy- Gia Hân hạ giọng cô hiểu van xin không phải là cách hay đặc biệt vs một người thông minh như ba cô- Trong vòng 4 năm mà con đã 5 lần chuyển trường, con ko thấy vinh dự vì điều đó đâu! Bao h cũng vậy lý do chuyển truong cũng thật ngớ ngẩn, chỉ vì con ko thể thích ứng vs môi trường cũng như về cả bạn bè nữa…
Ba cô- Ông Long Hiếu Thiên im lặng lắng nghe lời con gái mà trong lòng đau xót…
- Vấn đề chính là ở con, ba à.Các bạn nữ thì luôn ghen ghét đố kị vs con ko ai làm bạn vs con cả, đám nam sinh thì luôn nhìn con nhưng trong lòng thì toan tính đủ điều- cô gái nghẹn ngào- Con biết điều đó chứ con có đủ tự tin và bản lãnh để nhận ra điều đó có điều…
- Sao hả con? Ông Long hỏi.
- Con ko biết con còn chịu dc cái cảnh này bao lâu nữa, con đã cô độc suốt mười mấy năm rồi. Người ta bảo đáng lẽ đời học sinh bao h cung đẹp nhất vậy mà con lại thấy như địa ngục vậy… cô gái khóc nấc lên.
- Vậy làm con trai thì tốt lắm sao? hay chỉ là con đang thực hiện cái ươc nguyện điên rồ ấy của con hả?
- Con cần thời gian ba à ! Hãy cho con thử một lần này thôi ,con xin ba đấy.Khi người ta gặp phải bước đường cùng thì việc cần làm không phải là chịu bó tay mà là tìm giải pháp để giải quyết, ba đã dạy con thế mà
- Thôi dc rồi con về phòng đi ta cần thời gian để suy nghĩ,ta xin lỗi vì lúc nãy đã nặng lời vs con
- Không sao đâu ba con hiểu mà
Nói xong Gia Hân đi về phòng mình. Trong lòng chợt cảm thấy trống trải hơn bao h hết.
Ông Long tuy là một con người cứng rắn nhưng ông cảm thấy vô cùng đau xot cho số phận của con mình. Từ lâu, ông đã tự trách mình ko giữ nổi mẹ của Hân, ông đã làm tổn thương bà ấy do quá quan tâm đến công việc, khiến cô từ nhỏ đã phải chịu cảnh xa mẹ. Một tuổi thơ đau buồn đã là quá đủ song số phận nghiệt ngã vẫn vồ ập đến Hân. Chính vì sở hữu khuôn mặt xinh đẹp của mẹ và bộ óc tinh tường của cha cô gần như là một con người hoàn hảo chính vì quá hoàn hảo nên cô gặp ko it rắc rối ở trường, cả quãng đời họ sinh của mình cô gần như bị tẩy chay ko thương tiếc. Ko bít từ bao giờ cô luôn ao ước dc trở thành nam nhi một lần đê có dc vẻ mạnh mẽ và thoát khỏi vẻ yếu đuối của mình. Hơn ai hết ông Long hiểu quyết định này của cô con gái, đã ko ít lần cô đề cập điều này vs ông nhưng đều bị ông từ chối.Nhưng có lẽ lần này ông phải chịu thua con gái mình. Ông nhấc máy điện thoại
- Alo, thư kí San à, lên phòng tôi ngay nhé!
5 phút sau…
- Cộc…cộc tôi vào dc chứ ạ!- Tiếng thư kí San
- Vâng, mời cậu vào!
- San này tôi nhờ anh một việc anh mau chóng làm giúp tôi nhé!
- Vâng việc j thế ạ?
- Cậu có thể sửa hết hồ sơ của con gái tôi thành 1 hồ sơ khác mang tên Long Gia Bảo dc ko? Hay nói cách khac vẫn hồ sơ ấy nhung hãy lam mới nó,Long Gia Hân giờ đây chính là Long Gia Bảo. Cậu hiểu ý tôi chứ?
- Vâng tôi hiểu tôi sẽ đi làm ngay!


***
2 p.m,…
Cộc…cộc – Ba vào dc chứ?
Vâng, ba vào đi- Tiếng Gia Hân
- Ta đã quyết định rồi,con đã đúng lần này ta nên để con quyết định. Việc cần làm lúc này la ‘make up’ cho con cãi đã.ta đã mời tới 2 chuyên gia có thể giúp con trở thành một ‘true boy’ đúng nghĩa.
- Ôi con cám ơn ba nhiều lắm- Hân chạy đến ôm cổ ba
- Từ rày tên con là Long Gia Bảo một nam sinh thực thụ,có thành công hay ko thì tùy thuộc vào con gái ba,ba hết phận sự rối nhá!-ông Long cười vẻ rất vui vì đơn giản con gái ông vui thì ông cũng vui ( ôi đây đúng là hình mẫu người cha lý tưởng)
8p.m tất cả dc hoàn tất,mái tóc dài của Hân dc cắt ngắn nhưng cũng ko quá ngán nói tóm lại là tông rất thu hút và khá đẹp mắt. Quan áo đã đâu vào đấy, ước mơ của cô gái bấy lâu đã dc thực hiện.
- Ôi trông cháu cú như ‘cô nàng đẹp trai’ trong phim ấy nhỉ!
- Liệu họ có nhận ra chẳng ra cháu ko nhỉ?
- Những chuyện như thế này chắc chỉ có trong phim thôi ko ai nghi ngờ cháu cả,nhưng cháu vẫn phải cẩn thận-bà giúp viec ân cần nói-
Vừa lúc đó ông Long bước vào…
- Đây là hồ sơ và tất tần tật những thứ liên quan đến Long Gia Bảo con chịu khó đọc nhé!
- Vâng mà ba này, tại sao ba lấy tên Long Gia Bảo?
Ông khẽ khép cửa và đi về phòng mình dể lại cô gái vs niềm hạnh phúc dâng trào
- Bac à con chẳng biết noi j để cảm ơn ba cả!
- Thôi nào ngủ sơm đi cháu mai cháu phải trở thành một người khác rồi dấy,chúc cháu thành công nhé!- bà khẽ đặt lên má cô gái một nụ hôn va khẽ khép cửa phòng lại
***
6h sáng tại biệt thự Phượng hoàng
Trong phòng của Gia Hân cất lên bài hát ‘ Lazy song’- bài hát mà cô thik nhất
- Ôi tôi cũng muốn lazy lắm mà ko dc- Gia hân( h đã là Gia Bảo) tắt báo thức
Đứng trước gương cô cũng ko nhận ra minh vẫn dôi mắt ây, cái mũi ấy, cái miệng ấy, mà trông cô khác quá chừng giờ cô mới nhận ra giá trị mái tóc của mình.nhưng bù lại trong gương hiện lên một thiếu niên tuấn tú vs những đường nét hoàn hảo đến từng cm
Cô thay bộ đồng phục nam sinh-mình ko quen mặc bộ đồ này tý nào-cô nói- Cô bước ra khỏi phòng nhưng chợt nhớ ra điều j cô quay lại
-Quên mất cặp kính của mình!
Đã hoàn tất trông cô h như 1 nam sinh thực thụ tuy có phần hơi yếu đuối. Cô hoàn toàn ko bít rằng có rất nhiều khó khăn đang đợi mình phía trước….

Tại sao chúng ta lại cần có tình yêu nhỉ ???



Tôi có lần đọc được những suy nghĩ của một nhà phê bình như sau : Thời gian và không gian, ấy chỉ là những cái tương đối mà thôi. Dẫu biết rằng chúng ta đo thời gian bằng giây, phút, ngày, tháng, năm; đo không gian bằng thước ta, thước tây hay thước tàu. Nhưng suy nghĩ kĩ thì những cách thức ấy chỉ mang một sự tương đối. Có thể nơi này là nơi này so với nơi kia. Thế nhưng nó sẽ trở thành chỗ kia khi chỗ chúng ta đang đứng là cái chỗ kia lúc nãy. Cũng vậy hôm nay chỉ là hôm nay so với hôm qua hoặc ngày mai. Rồi cái hôm nay lại sẽ chẳng trở thành hôm qua của cái ngày mai đó ư? Khi tìm hiểu về vũ trũ chúng ta sẽ thấy rõ hơn thời gian chính là sự quay quanh Mặt trời của Trái đất, còn không gian chính là khoảng cách giữa các hành tinh. Thế mà cái không gian đó lại không thể cố định, chúng thay đổi mỗi ngày. Đến cả Hệ mặt trời của chúng ta cũng di chuyển từng ngày. Tất cả cùng dịch chuyển vào một khoảng không vũ trụ bao la ấy.





Thời gian và không gian chỉ mang tính tương đối
.


Thế đó thời gian và không gian cũng chỉ là cái phạm trù mang tính tương đối thì vạn vật được gói gọn trong cái thời gian và không gian ấy lại không là tương đối lắm sao? Vậy nên con người cũng chỉ là tương đối. Khi con người chỉ mang tính tương đối thì thiết nghĩ những thứ liên quan tới con người như buồn đau, hạnh phúc, sướng hay vui, được hay mất, thắng hay bại cũng chỉ là tương đối mà thôi. Mà đã là tương đối thì sẽ có lúc chúng tiêu tan, chúng biến mất. Thế thì chúng ta đau buồn mà làm gì khi cuộc đời mang đến cho ta những buồn đau. Chúng ta sầu khổ mà làm chi khi những việc chúng ta mong muốn lại hoá ra vô nghĩa. Tất cả rồi cũng sẽ qua đi. Cũng thế những giây phút chúng ta hạnh phúc, vui sướng rồi đây tự nó sẽ tiêu tan. Thế nên hãy mang tặng cho anh chị em, mọi người chung quanh. Niềm vui ơi hãy được chia sẽ, hạnh phúc ơi hãy đến với anh chị em ta. Như thời gian được nối dài khi hôm qua truyền lại cho hôm nay thì hạnh phúc hay niềm vui sướng cũng thế.





Tình yêu trao ban chính mình là Tình yêu cao quý nhất!


Chúng ta hay nói đời. Phải chăng cuộc đời như những bánh xe. Chúng mang trên đó những vòng quay của khổ đau, của buồn bã, của hạnh phúc hay sướng vui. Tất cả rồi sẽ qua đi, tái diễn, rồi lại qua đi. Nhưng cái mà chúng ta thu được là những vòng quay tiến lên với những vui sướng được chia sẻ hay sự quay lùi với nỗi bực dọc mang bên mình. Có thể ví như thế này được chăng? Những yêu thương khi ta mang cho anh chị em như tay ga vậy. Chúng đưa ta ngày một tiến lên. Còn những oán hờn, giận giữ thì chúng lại ví như cái thắng vậy. Đưa ta ngày một chậm lại, chậm lại và lùi sâu.




Vòng quay Tình yêu đưa ta ngày một tiến lên.


Tôi đang nối tới sự tương đối của vạn vật. Tuy nhiên có một thứ mà tôi cho là tồn tại mãi mãi. Dù trời đất có qua đi, thời gian và không gian cũng thế. Cái đó chính là Tình Yêu. Bởi người ta đã nói Tình yêu không thể định nghĩa được “ Có ai định nghĩa được tình yêu”. Ấy thế cái không thể định nghĩa được, không thể cân đo, đong đếm được lại tồn tại trường tồn vĩnh viễn. Trải qua biết bao nhiêu ngàn đời. Từ thế hệ này đến thế hệ khác, con người cố tìm ra cho mình một định nghĩa chính xác hay gần đúng thôi về Tình yêu. Thế mà chẳng ai có câu trả lời. Chúng ta, mọi người, mọi thời cố tìm cho mình một Tình yêu tuyệt hảo, luôn ao ước yêu và được yêu. Thế nhưng Tình yêu cao quý nhất là Tình yêu giám hy sinh tất cả, kể cả mạng sống vì người mình yêu. Cố nhạc sĩ tài hoa Trịnh Công Sơn đã nói thế này : tất cả mọi sự trên đời đều có quy luật của nó. Nhưng Tình yêu thì ngoại lệ. Tình yêu có thể đưa ta lên tận chín từng mây cũng có thể dìm ta xuống tận hố sâu vực thẳm. Hương vị của Tình yêu có cả đắng cay ngọt bùi, có cả khổ đau và hạnh phúc. Dẫu biết là thế nhưng tất cả đều muốn yêu. Yêu để thấy cuộc đời sao đẹp thế. Và Yêu để biết rằng Trái đất cần có một trái tim. Dù Tình yêu mang hương vị gì, màu sắc gì, thuộc loại nào, nhưng chung quy lại Tình yêu không thể thiếu lòng bao dung độ lượng, lòng vị tha “Khi yêu lòng chợt từ bi bất ngờ”. Không phải ngẫu nhiên bản chất của Tình yêu là sự từ bi, độ lượng mà từ nguồn cội của Đấng tạo hoá đã đặt để cho nó từ khi có Tình yêu trên quả địa cầu này. Do vậy sự trường tồn vĩnh cữu của Tình yêu là lẽ tất yếu. Thế nên cuộc sống không thể thiếu Tình yêu.


Một câu chuyện thay lời giải thích !

Nó và Tôi ... tuy hai mà một... Nó...nhiệt tình, vui tính, mọi người thích nó ở nụ cười và tính cách thích chọc phá người khác, ở đâu có nó, ở đó có tiếng cười...



Mọi người thích nó, và luôn yêu thương nó, đi đến đâu nó cũng được đón tiếp như thể nó chỉ có một. Nó sống biết yêu thương, sống mạnh mẽ, và niềm tin luôn là thứ tài sản lớn nhất mà nó tích lũy được từ cuộc sống.

Còn tôi...ưu sầu và nhiều nỗi muộn phiền. Tôi ít khi nở nụ cười, và luôn sống khép mình trong cái thế giới nhỏ bé. Tôi ngại tiếp xúc, và luôn ích kỉ khi nghĩ rằng, tôi là một kẻ cô đơn, không cần người khác thương hại. Tôi sống trong cái vỏ ốc nhỏ, co mình trong cái giá lạnh của nỗi cô đơn.
 

Nó thường bảo tôi: "mầy sống như vậy có ý nghĩa gì...cuộc sống còn nhiều niềm vui, nhiều thi vị cớ sao lại phải co rút trong cái vỏ ốc ấy?" - Tôi cố mỉm cười: "ừ...ừ thì...thì tao cũng không biết mình phải làm gì, tao không phải là mầy, tao không mạnh mẽ, tao không tự tin...và tao thấy tao nên sống thật với chính mình". Nó bỏ đi, chẳng thèm quan tâm tôi nữa.
 

Mỗi một ngày trôi qua với tôi là những chuỗi ngày buồn và vô vị...tôi co ro...có lúc muốn vươn mình ra để đón ánh nắng cuộc sống, đón nhận những ánh nhìn của niềm vui...nhưng rồi lại co rút trở lại vì tôi không có can đảm bước ra ngoài. Cái thế giới bên ngoài ấy bộn bề và rối loạn...tranh đua, ganh ghét, lộc lừa, gian trá, người sống với người bằng lòng dạ của một loài thú dữ, tỵ nạnh, hãm hại nhau...tôi ngao ngán và sợ hãi khi phải va chạm với nhữngi thứ xấu xa ấy...tôi yếu đuối khi nghĩ rằng nếu vấp ngã tôi sẽ mãi mãi không thể đứng lên được.
 

Với nó, cuộc sống là thử thách, có va chạm mới lớn khôn được, có đau mới biết cuộc sống cần nhiều niềm tin. Nó sống yêu thương những kẻ thù quanh nó, nó sống vui vẻ vì nó biết, cuộc sống này với nó thật ngắn ngủi, không thể đợi chờ và bỏ qua một ngày nào cả. Với nó...nó luôn tin rằng, nó có thể vượt qua tất cả, dù là niềm đau, dù vấp ngã, nó sẽ gượng dậy đứng lên và tiếp tục bước đến cuối con đường hạnh phúc...
 

Nó vị tha hơn tôi nghĩ. Nó lại quay về bên tôi, và che chở tôi những lúc tôi định bỏ cuộc. Nó bảo rằng "mầy hãy sống tiếp, đừng bỏ cuộc, hạnh phúc đang chờ đợi mầy, tao sẽ cho mầy mượn cái vỏ bọc của tao để bước ra ngoài thế giới ngắm nhìn cuộc sống tươi đẹp này." Tôi ngỡ ngàng khi nhận được lời đề nghị ấy: " mầy cho tao mượn cái vỏ bọc của mầy ư? mầy chấp nhận thay thế tao sao?" - Nó mỉm cười: " ừ, tuy tao sống bằng niềm vui, bằng nụ cười, nhưng đôi lúc tao vẫn cảm thấy mệt mỏi với cuộc sống này, tao cũng cần một cái vỏ để chui vào đó nghỉ ngơi, tao cũng cần sống khép mình một chút để tao nếm đủ mùi vị cay đắng của cuộc đời, mầy cũng cần thay đổi." Tôi lấy ngay vỏ bọc của nó ?: "ừ, tao sẽ đổi cho mầy, để tao xem cuộc sống có gì nào?".
 

Kể từ khi đó, tôi mới nhận ra cuộc sống đôi khi cần một vỏ bọc hoàn hảo. Tôi và nó tráo đổi cho nhau tính cách...và nhận ra rằng, tôi và nó "tuy hai mà một" không thể sống thiếu nhau. Tôi sống bằng cái vỏ bọc của nó, và nó sẽ co mình lại mỗi khi mệt mỏi dưới lớp vỏ của tôi...
 

Cuộc sống luôn cần tồn tại hai con người, hai tính cách, "tuy hai mà một". Chính bản thân tác giả bài viết này cũng đã cảm thấy mệt mỏi với chính cái vỏ bọc "Nó", và đã đến lúc cần co mình lại để tráo đổi với "tôi".
 

Bài viết này cũng là lời giải thích cho câu stt: "HHX đi vắng một thời gian và đã chuyển acc cho HH7S trông giúp,các bạn nhớ sang phụ chăm sóc hoa nhà HHX cùng HH7S nha,khi HHX về sẽ rất vui vì thấy hoa vẫn được nâng niu chăm sóc bởi những người bạn luôn yêu quý HHX..."
 

Ngày trở lại, hi vọng tất cả sẽ thay đổi...
 


HGTH

Tớ yêu cậu - Một cô bé lạ lùng

Tớ thật sự rất yêu cậu! Yêu nhiều đến mức chẳng cần cậu yêu lại. Tớ chỉ cần yêu hết phần mình đã đủ nhiều để mãn nguyện rồi.





Đơn giản vậy thôi

Đại học là điều gì đó luôn khiến tớ chùng chình không muốn bước tiếp dẫu rằng tớ hiểu đó là ước mơ của bao người. Tớ vẫn mãi đắn đo trước muôn nẻo đường nếu tớ không gặp cậu, chính cậu đã cầm tay tớ và chỉ cho tớ thấy đâu là con đường của tớ.

Tớ yêu cậu. Thật đấy, ngay từ ngày lớp mình gặp nhau, tớ đã ấn tượng với cô bạn nhỏ nhắn, nghịch ngợm và trên môi luôn nở nụ cười là cậu. Có điều gì đó ở cậu khiến một thằng con trai như tớ muốn khám phá. Một cô bạn kì lạ - đó là suy nghĩ đầu tiên của tớ về cậu.

Tớ yêu cậu. Không tin ư, nhưng đấy lại là sự thật đấy cô bạn của tớ ơi, giống như mầm cây ấy, được vun đắp và ngày càng lớn lên. Cậu đúng là không quá nổi bật, không quá xinh xắn lại chẳng có chút nữ tính nào (theo lời cậu nhá). Hay nói đúng hơn, cậu chẳng giống con gái gì cả, y chang con trai. Nhưng có lẽ vì thế mà tớ yêu cậu.
Tớ yêu cậu. Đúng là “nhất cự li”, gặp cậu hàng ngày, được nói chuyện với cậu, được nhìn cậu cười tớ thấy thật vui. Có ngốc nghếch quá không khi tớ chỉ vui vì thế? Ngốc cũng được miễn là được ở bên cậu. Cô bạn của tớ - cậu rất ngọt ngào, rất đáng yêu đấy.

Tớ yêu cậu. Yêu những câu mắng mỏ của cậu, yêu khuôn mặt cậu lúc nóng giận, quát ầm lên vì tớ chót làm sai điều gì đó. Tớ yêu cậu. Yêu những khi cậu bất chấp mọi thứ để bảo vệ ai đó. Cá tính mạnh mẽ của cậu cuốn hút tớ mất rồi.

Tớ yêu cậu. Có lẽ vì thế mà tớ yêu những cây kem của cậu - những cây kem mà cậu mua để an ủi mỗi khi tớ buồn - ngay cả khi nhiệt độ ngoài trời đang rét căm căm. Tớ yêu cậu - một cô bé lạ lùng với cách an ủi cũng thật lạ lùng.

Tớ yêu cậu. Đến nỗi tớ cảm thấy mình thật ngốc nghếch khi “lon ton” theo cậu mỗi khi có cơ hội. Đơn giản là đi theo thôi ý, có khi cậu cũng chẳng biết cơ cô bạn của tớ à. Với tớ được dõi theo cậu là điều thật hạnh phúc.
Tớ yêu cậu. Uh, tớ thực sự yêu cậu nên dù cậu có từ chối tớ, tớ cũng vẫn yêu cậu. Có ngốc nghếch quá không? Tớ cứ nghĩ là cậu cũng thích tớ cơ, tớ thật ngốc nhỉ ^^. Cảm giác bị từ chối chẳng nhẹ nhàng chút nào nhưng đừng lo cho tớ, tớ của cậu vẫn ổn. Và cũng đừng tránh tớ nhé, vì cậu không tránh được đâu.

Tớ thật sự rất yêu cậu! Yêu nhiều đến mức chẳng cần cậu yêu lại. Tớ chỉ cần yêu hết phần mình đã đủ nhiều để mãn nguyện rồi. Tớ vẫn sẽ mãi dõi theo cậu, quan tâm cậu, chăm sóc cậu như ngày xưa dù cậu có thích hay không. Quyền của tớ mà. Đừng ghét tớ nhé, đừng cho rằng tớ nhiễu sự vì đơn giản tớ yêu cậu.

Tình yêu chưa bao giờ là điều gì cụ thể nhưng tình yêu luôn là bến đỗ ấm êm cho bất cứ ai kiếm tìm. Tình yêu và chocolate vì thế mà giống nhau chăng, ngọt đắng đan xen. Dẫu biết rằng vẫn có vị đắng đang chờ người ta vẫn cố lao tới, bởi hình như họ đều biết nếu cố gắng sẽ thấy được vị ngọt nơi vị đắng kia.

HGTH

BUBU VÀ CABU


  • Trong buổi gặp mặt đầu tiên của BTN, Bubu là người đến trễ. Cabu ghét nhất là những người giờ giấc ko rõ ràng. Bubu đến nhưng ko để lại bất cứ ấn tượng nào với Cabu ngoại trừ hình ảnh một người ít nói và... già như trái cà >"<!
  • Giáng sinh đến, mọi người trông cậy vào cái miệng tài... lanh của Cabu => bầu Cabu làm MC cho chương trình. Cabu làm được nhưng lại ko muốn một mình đứng trên sân khấu nên đề nghị 1 người nữa => mọi người chọn Bubu @~@...
  • Lần đầu tiên Bubu nhắn tin cho Cabu là để... nhờ vả. Bubu nói chưa bao giờ đứng trước đám đông, thật sự rất nhát miệng => Cabu tự dưng cảm thấy... tội Bubu... Sao lại có người hiền và  thật thà thế nhỉ ^^?!
  • Chương trình vẫn diễn ra nhưng ko như Cabu mong đợi... công sức, niềm hy vọng của Cabu mất hết... Bubu là người nhìn thấy nỗi thất vọng trong mắt Cabu đầu tiên... Tin nhắn đến ngay sau buổi họp của BTN cho chương trình tự dưng đã làm Cabu... rất ấm áp trong buổi tối lạnh buốt ấy...
  • Ba mẹ Cabu và ba mẹ Bubu là bạn thân hồi còn thanh niên => 2 bà mẹ hay nói đùa về... chuyện làm sui >"<... Mẹ Cabu về kể với Cabu: "Thằng đó học giỏi lằm!"
  • Bubu học IT, Cabu mù IT loại nặng... Qua những lần nhờ vả linh tinh là những đêm onl tới khuya.
  • Cabu là một đứa con gái hơi... khờ về khả năng phòng thủ (theo lời Bubu nhận xét ^^), nên vẫn cứ vô tư bật cười khi đọc tin nhắn của Bubu, vẫn chờ nghe Bubu nói: "Chúc em ngủ ngoan!" mỗi buổi tối, vẫn vô tư nhờ down giúp vài cái clip,... mà ko biết ai kia đang có âm mưu...
  • Tết tây! BTN rủ nhau đi giao lưu ở ĐN, trùng hợp địa điểm gần nhà của Bubu nên Bubu ko đi xe bus chung với mọi người mà vi vu con Wave của mình...
  • Một chuyến đi ko dài nhưng chuyển đến 3 lần xe và áp lực quản trò đã rút cạn gần hết nụ cười của Cabu... Sau buổi sinh hoạt, khi Bubu đang lục tục dắt xe về thì Cabu... tự dưng... chạy theo... Chưa bao giờ gặp cảm giác này nên Cabu ko hiểu, ko biết phải làm gì và cái miệng hại cái thân... Cabu buột miệng nói: "Anh đừng về!"... Đương nhiên, mọi người đều nghe, nhưng ai cũng hiểu theo nghĩa là Cabu đang chọc Bubu như mọi lần...
  • 5' sau, khi Bubu đang chạy xe, điện thoại Cabu báo có tin nhắn, Bubu chào tạm biệt và hỏi Cabu: "Hôm nay em mệt lắm đúng ko?"... Vẫn là Bubu nhìn thấy nụ cười miễn cưỡng của Cabu, để ý thấy cái nhíu mày mệt mỏi mà Cabu ko muốn để mọi người thấy, nghe thấy giọng nói đã khàn đặc vì la hét suốt ngày của Cabu... Vẫn là Bubu... Nhưng khi Cabu hỏi tại sao ko chào tạm biệt lúc nãy luôn, Bubu đã trả lời: "Anh nhát miệng..." ^^! Vẫn là Bubu...
  • Sau ngày hôm đó, bao nhiêu chuyện đã xảy ra, vui có buồn có và vô tình chúng đã đưa Cabu và Bubu đến gần nhau lúc nào ko hay...
  • Mọi người bắt đầu chọc ghẹo 2Bu, có lúc Cabu đã hỏi: "Từ lúc nào mà tụi mình lại bị mọi người chọc vậy ta?", câu trả lời lúc đó là nụ cười híp mắt của Bubu ^^!
  • Tên của Bubu trong điện thoại Cabu chuyển thành "evolym"_cái tên mà Cabu đã hứa với lòng chỉ dành cho người đặc biệt nhất...
  • Và 2 từ ox - bx được dùng đến nhiều hơn, ko 1 lời tỏ tình, ko 1 buổi hẹn hò chính thức nhưng Cabu vẫn cảm thấy rất... hạnh phúc...
  • Nhiều lúc Cabu ngồi suy nghĩ và tự... sướng: có khi nào mình... ngốc quá ko ta??? Ngốc quá ko khi 3 chữ quan trọng ấy chỉ có Cabu nói, Bubu nhất định chỉ trả lời: "Anh cũng vậy" cho 3 chữ đó của Cabu... Cabu đã lo sợ, nhưng sự chân thành của Bubu, sự quan tâm của Bubu và nhất là tình yêu của Bubu đã xoa dịu trái tim của Cabu, để Cabu biết kiên nhẫn chờ đợi...
  • Rồi ngày đó cũng đến, Bubu nhẹ nhàng thốt ra 3 từ đó... nhẹ nhàng nhưng đối với Cabu đó là cả một bài diễn văn, cả một đống ý nghĩa... Bubu nhẹ nhàng ôm lấy khuôn mặt đã đỏ lựng của Cabu "xã ngốc của anh"...
  • Thời gian trôi qua, tình cảm của cả 2 được mọi người chấp nhận, 2 bên gia đình đều biết... Bubu bảo rằng: đó là sự bảo đảm của anh đối với "chuyện chúng mình"... ^$^
  • Quen Bubu một thời gian, mọi người đều bảo 2Bu hoàn toàn ko hợp nhau, bản thân 2Bu cũng "hãnh diện" thừa nhận điều này: Cabu quá sôi nổi - Bubu thích trầm lặng, Cabu thích sống ở thành phố - Bubu lại thích về quê, Cabu hợp với màu vàng - Bubu lại cực ghét,... hàng tá hàng tá những điểm khác nhau nhưng 2 đứa lại khá hòa thuận, thậm chí ko hề có cãi nhau... Mọi người thắc mắc, 2Bu cũng thắc mắc... ?.?
  • Rồi thời gian trôi qua, Cabu nhận ra nhiều điều, Cabu hiểu sau sự trầm lặng thường ngày của Bubu là những suy nghĩ đầy trăn trở, những quyết định đầy sóng gió... Và quyết định quen Cabu giống như sự giải thoát của Bubu... Ko còn những thói xấu, ko còn quen bạn gái chỉ vì ko chịu nổi cảm giác 1 mình... Bubu bảo Bubu muốn "quay lại"... Và đó là lần đầu tiên, Cabu muốn mình trưởng thành hơn, muốn mình hiểu chuyện hơn để có thể chia sẻ và giúp đỡ Bubu... Cabu đã cố gắng từng ngày, mỗi ngày 1 cg, mỗi ngày 1 lời nhắc nhở Bubu nhớ cn trước khi ngủ nha... Và Cabu cung đã cn rất nhiều...
  • Thời gian đầu, Cabu thật sự đã rất hạnh phúc khi Bubu dường như đã hoàn toàn thay đổi, những thói quen cũ đã ko còn nữa, Bubu bắt đầu một cuộc sống ổn định và tốt (cho Bubu) hơn...
  • Nhưng rồi sau đó, Cabu bắt đầu phân vân, do dự: liệu những gì mình làm có quá đáng, liệu mình có đòi hỏi quá nhiều nơi Bubu, Bubu có cảm thấy áp lực ko,... Những câu hỏi cứ xoay tít trong đầu Cabu, khi Bubu biết chuyện Bubu chỉ nhẹ nhàng: "Em đừng lo, anh biết cái gì tốt cho mình mà, em cứ làm tốt nhiệm vụ của mình đi, anh sẽ cố gằng...".
  • Sự yên tâm đến với Cabu ko bao lâu, Bubu có quá nhiều bạn, quá nhiều mối quan hệ, Cabu thì ko thể ngay lập tức quen với cuộc sống như thế được... Sự bất an trong lòng Cabu ngày càng lớn, dạo này Cabu khóc nhiều quá, đó ko phải tính cách của Cabu... Cabu muốn cái gì cũng có thể chia sẻ với anh nhưng nói chuyện với anh ngày càng khó, Cabu thật sự rất sợ nếu như Bubu lại trở về cuộc sống trước đây... và thế là Cabu chỉ biết 1 mình cn, 1 mình khóc...
  • Cabu luôn hạ quyết tâm: gặp Bubu mình sẽ tâm sự hết, ko thể tiếp tục như thế này được nhưng mỗi lần hiếm hoi gặp Bubu, Cabu lại ko thể... ko thể phá hỏng những giây phút quý giá được ở bên cạnh Bubu... Rồi cứ thế, những cuộc điện thoại ko được bắt máy, những tin nhắn ko được trả lời, những giọt nước mắt lo lắng và tủi thân ko biết nói cùng ai...
  • Dạo này mỗi lần nói chuyện điện thoại Bubu rất hay nổi giận với Cabu, những lúc như thế Bubu hay im lặng và Bubu có biết Cabu rất sợ nó... Cabu ko biết làm cách nào để lấp đầy những khoảng lặng đó... Bubu giận vì ko thích cách nói chuyện hờn trách của Cabu nhưng Bubu có biết 1 ngày ko liên lạc được với Bubu Cabu cảm thấy thế nào ko, Cabu chỉ muốn giận hờn 1 chút để khỏi phải cảm thấy mình bị thiệt thòi, sau đó Bubu sẽ an ủi Cabu và cuộc nói chuyện sẽ lại tiếp tục chứ ko phải là sự im lặng của Bubu và tiếng Tút... tút... tút... khi điện thoại cúp máy.
  • Cabu biết sau những đêm như thế, hôm sau Bubu sẽ lại nói chuyện vui vẻ, ko có giận hờn gì cả nhưng những đêm khóc nhiều như vậy đã khiến cho Cabu càng ngày càng yếu đuối, ko còn là Cabu vui vẻ, vô tư như trước nữa...
  • Và dường như những cuộc gọi điện, những tin nhắn của Cabu càng ngày càng ít được trả lời...
  • Hôm nay Cabu viết entry này sau khi cuộc nói chuyện của 2Bu bị Bubu cúp máy, hình như Cabu lại nó gì sai đúng ko??? ^^! Ko sao... Cabu sẽ chờ Bubu gọi lại, Bubu sẽ lại quan tâm  hỏi Cabu "Em ăn cơm chưa?", Cabu sẽ lại bật cười khi nghe Bubu kể 1 câu chuyện gì đó... và Cabu-Bubu vẫn sẽ hạnh phúc...
  • P/S: Chèn ơi mỏi tay quá, sáng tác truyện cực dễ sợ... hjhj... nhưng hy vọng mọi người sẽ thích, và nếu có Bubu nào đọc được entry này, hãy gọi ngay cho Cabu của bạn nha, Cabu đang chờ đó... (gọi để nói lời yêu thương hay la cô ấy cũng được, chỉ là, nhất định phải gọi đó... ^^!)

Chỉ là vu vơ thôi ...


Tuổi mới lớn dễ rung động, ngộ nhận và đa cảm...Đôi lúc ta chẳng thể giải thích được tại sao con tim không chịu tuân theo lệnh của lý trí...


Đây là một "cuộc add nick" lần thứ "n"... 
Nó chẳng hào hứng gì với những mối quan hệ ảo...Biết quá rồi...Đến, rồi đi, chẳng đọng lại tí ti gì những niềm vui, kỉ niệm...Mọi người chat với nhau hờ hững, nói dối mà không thấy ngượng ngùng, rồi quên nhau. Nhẹ nhàng như làn mây xanh lướt qua ngọn gió... 


Nhưng lần này thì không... 


Một buổi nói chuyện lạ lùng...Đặc biệt và khó tả... 


"Ai vậy? Sao lại add nick tôi?" 


"Điều đó có quan trọng không?" 


"Không..." 


"Vậy thì không cần biết câu trả lời cũng được...." 


Khoảng lặng.
Đúng. 

Thế giới ảo mà! 

Cần chi phải biết nhau! Chat nhảm là đủ rồi chứ gì! 
Nhưng mọi việc đều chảy ngược dòng suy nghĩ tiêu cực hiện hữu trong nó... 
Và nó chợt nhận ra...Rồi đây, những sự kiện thú vị sắp xảy đến. Ở thế giới thật. Trong tương lai. 

o0o


"A sắp về Việt Nam rồi...Vậy là có dịp gặp nhau..." 


"Vậy à..." 


Nó còn biết bao mối quan hệ, công việc bận rộn trong cuộc sống. Hà cớ gì phải bận tâm chuyện chừng nào gặp được một chàng trai mà mình quen qua mạng, rồi ngồi nghĩ vẩn vơ...Dù hắn có đẹp trai cỡ nào, có giống với hoàng tử bạch mã trong mơ của mình thế nào chăng nữa, thì mình vẫn cảm thấy nhạt nhẽo. Làm sao tin được, khi con người ta chỉ đoán tính cách của nhau qua những dòng chat - ngụy tạo và đầy những cạm bẫy lường gạt. Hắn chỉ "perfect" ảo thôi, còn ngoài đời, chưa biết được... 


"T có bao giờ nhận được một lá thư tay chưa?" 
"Có. Nhưng cách đây ... gần một thập kỉ...Thời buổi này ai còn thời gian mà viết thư!" 
"Nhưng cảm giác khi nhận được thư và đọc thư rất thú vị. Bữa nào A sẽ gửi cho T một lá thư. Địa chỉ của T là...?" 
"Không cần đâu...Viết mail cũng được mà..." 
"Uhm. Vậy nhớ viết mail nhé!" 


Nhiều lúc nó cảm thấy thật phí thời gian để chat với một người không quen...Nhất là khi nó còn bận tương tư anh chàng ở lớp bên cạnh...Mail ư? Thời gian mình online còn không đủ, huống hồ mail. Mà nội dung trong mail nên có cái gì? Mình và hắn có hai cuộc sống khác nhau...Nếu send cho nhau những lời hỏi thăm sáo rỗng thì quá nhạt nhẽo... 



o0o


Một ngày đẹp trời nọ... 
"A đang ở Việt Nam..." 
"Vậy à! A làm T bất ngờ quá! Sao không nói trước?" 
"Sao rồi cô bé...Tính chừng nào qua nhà A chơi đây...?" 
"Dạo này T rất bận..Gần thi khảo sát ấy mà....Để thi xong đi!" 
"Uhm" 
Và rồi tiếp tục nói chuyện... 



o0o


"Tháng 9 A sẽ trở về Anh để tiếp tục học" 
"Còn nhiều thời gian chán! Đang hè mà!" 
"Thế chừng nào gặp A đây cô nương?" 
"Chừng nào rảnh thì gặp!" 


Rồi nó out... 


Invi vĩnh viễn nick hắn... 


Và del nick. Lạnh lùng. 


Những mối quan hệ qua mạng, đều sẽ có kết thúc như vậy. Hắn - đẹp trai, học giỏi, lạnh lùng, ngạo mạn..., tất cả chẳng là gì...khi anh chàng lớp bên từ chối tình cảm của nó một cách thẳng thừng. Đau khổ. Tuyệt vọng. Và mất lòng tin vào các mối quan hệ. Đối với nó, chẳng có gì là bền vững... 



o0o


Thời gian cứ thế. Trôi đi... 
Một ngày đẹp trời nọ. Trong tâm trạng đau khổ tuyệt vọng giống cách đây nửa năm. Nó online. Đã lâu lắm rồi mới online. Và rồi cái-nick-không-có-trong-list nhảy vào nói chuyện... 
"Mai qua nhà A chơi, nhé!" 
"OK" 



o0o


"Kể ra mình cũng hỗn. Thua hắn 2 tuổi mà xưng tên cơ đấy! Chài, có hề gì...À sao mình cảm thấy sao sao ấy nhỉ. Không hồi hộp, nhưng cứ lo lo. Có cảm giác gì, vừa thân quen, vừa đượm buồn, lại vương vấn một chút tươi mới của cuộc sống...Gạt bỏ mọi bon chen trong đời thực, trút hết vỏ bọc bên ngoài và về lại với chính mình...Con người ta đôi lúc cần phải mộng mơ... 


Ngồi sau xe hắn. Im lặng...Biết nói gì đây...À không, chẳng cần nói gì, khi con người ta được gặp nhau, bình yên và thanh thản, thì dù không có gì để nói, cũng cảm thấy hạnh phúc... 


Ngoài đời, cách nói chuyện của hắn không khác trên mạng là bao. Vẫn chảnh, bất cần và hay khiêu khích người khác, có như vậy mới "bản lĩnh" vượt qua được sự ương ngạnh của nó... 


Nhưng hắn khác những gì nó đã tưởng tượng. Đẹp hơn. Một vẻ đẹp hoản mỹ. Nụ cười, rất khó quên..."Và nếu mình có tương tư hắn thì cũng là do yêu cái đẹp mà thôi! Chứ hắn á? Còn lâu!" 


"T thắc mắc là sao A vẫn chưa trở về Anh học..." 
"Năm sau A mới quay về. Có gì không ổn?" 
"À không, hỏi vậy thôi..." 



o0o


"Trưa nay A có dự định gì..." 
"Đi chơi với bạn bè. Có chuyện gì sao?" 
"T hỏi cho biết thôi mà..." 
Cuộc trò chuyện vắn tắt hòa vào những bản nhạc trữ tình...Hắn hát theo nhạc... 
"9h45 T phải về" 
"Uhm" 
"Đã 9h45" 
"Muốn về lắm à!" 
"Không muốn về cũng phải về!" - Nó nhấn mạnh từng chữ. 
"OK" - Hắn "ném" vào đôi mắt nó một nụ cười mà có lẽ sẽ khiến nó nhớ mãi mãi... 
...... 
"Đứng cùng T cho đến khi có xe bus nhá!" 
"Tất nhiên" 
.... 
"Hôm nay vui không?" 
"Vui" 
Thời gian khắc khoải.... 



o0o


Bước lên xe bus, nó không dám quay đầu lại nhìn hắn. Nó sẽ lưu luyến, nó không đủ can đảm...Ngay trong lúc nó tuyệt vọng nhất, tưởng chừng như sẽ buông xuôi tất cả, từ chuyện học hành, bạn bè, tình cảm cho đến các mối quan hệ...Vậy mà, hắn - một người nó tưởng chừng như xa lạ bấy lâu, lại mang đến cho nó cảm giác bình yên nhẹ nhàng, xua tan mọi nỗi lo âu và thoát khỏi vòng xoáy bất tận đầy cạm bẫy của cuộc sống.... 



o0o


Nó bắt đầu nhớ hắn. 


Chẳng phải vì hắn quá đẹp trai. Hay nụ cười hắn quá "đỉnh". Phải chăng chính vì hắn bên cạnh chia sẻ với nó lúc tuyệt vọng mà nó lại.... 


"Để T invi trước nhé!" 
"Không muốn thấy A out?" 
"Không muốn thấy người khác out" 
"À, vậy hóa ra A cũng giống như người khác..." 
"Không hẳn..." 


Nếu nó nói nó nhớ hắn, thì sẽ ra sao? Lòng cao ngạo của hắn bắt đầu, và rồi hắn sẽ cười phá lên một cách...sảng khoái như lần hẹn gặp đầu tiên khi thấy nó bị...lãng tai! Nghĩ tới lúc đó, tự nhiên ghét hắn kinh khủng! Rốt cuộc thì sao hắn lại len lỏi trong tâm trí nó nhiều như vậy? Cách đây nửa năm, không muốn gặp hắn, vậy mà gặp rồi lại...tương tư, lại suy nghĩ nhiều, lại muốn được gặp hắn lần nữa...Sao mà buồn quá...Nghĩ đến chuyện hắn sẽ du học vào năm sau..., nó chợt buồn...Ối trời, suy nghĩ sâu xa quá! Ủa mà sao cứ "độc thoại" hoài vậy? 



o0o


Năm tháng đi qua...Cô bé đa cảm ngày nào giờ đã trưởng thành. Cô bé và chàng trai giờ thế nào, chẳng ai biết được...Có người nói sau lần hẹn gặp ấy, chàng trai đã mãi mãi offline, cô gái ít vào thế giới ảo, và buổi gặp hôm ấy đã "kết thúc một bắt đầu". Cũng có người nói rằng hai người giờ đã trở thành một cặp không thể thiếu nhau...Nhưng dù kết cuộc thế nào thì họ cũng đã từng có một kỉ niệm thật đẹp, thật đặc biệt. Và ít nhất một trong hai, hoặc cả hai, biết thế nào là nhớ nhung, vấn vương, chờ đợi...Tình cảm tuổi học trò luôn sáng trong, tươi đẹp và vĩnh hằng... 



Demi Twinkle ®

Cậu khóc đấy à?



- Cậu khóc đấy àk...- Không...
- Tớ thấy nước mắt cậu rơi mà...
- Không phải đâu...
- Có...đấy...cậu lại khóc nữa rồi kìa...tớ cho cậu mượn khăn của tớ nhé!
- Không...không...tớ không khóc...
- Cậu khóc vì chuyện gì thế...?
- Đã bảo tớ không có khóc rồi mà...cậu phiền phức thế...
- Ơ...xin lỗi...



♥♥♥-------------------♥♥♥

Tớ :



Nằm tiu nghỉu như con mèo bị cắt tai trên bàn học, ngồi ấm ức mãi. Tại sao nhỉ?? Mình đang an ủi cậu ấy...Mình đang quan tâm cậu ấy cơ mà!! Sao cậu ấy có thể hét toáng lên là mình thật phiền phức trước bao nhiêu người được nhỉ...Cậu ấy thật quá đáng! >"< ! Ùk thì mình phiền phức...nhưng mình thà làm 1 người phiền phức chứ không muốn nhìn cậu ấy khóc...



Cậu :


Mình tệ thật...! Sao mình lại phải hét lên như thế...Chắc cậu ấy giận mình mất rồi...Mình rõ ràng đang rất buồn, rất muốn cậu ấy ở bên cạnh để chia sẻ...Thế mà khi cậu ấy an ủi mình, mình lại làm thế...Mình ngốc thật...Mình muốn xin lỗi cậu ấy lắm nhưng lại không dám...


♥♥♥-------------------------♥♥♥

- Cậu đã hết buồn chưa...?
- Uhm...
- Cậu đi với tớ đến sân bóng nhé...!
- Làm gì...?
- Cậu bày cho tớ ném bóng với...Tớ ko biết ném bóng...
- Giờ tớ phải về nhà...
- Một lát thôi, thực ra tớ cũng biết ném bóng rồi...chỉ là...
- Biết rồi còn dạy làm gì !

- Ơ...xjn lỗi...!!!


♥♥♥------------------------------♥♥♥




Tớ :




Híc...híc...Lại làm cậu ấy thêm phiền phức...hình như cậu ấy ghét mình lắm! Mình chỉ muốn rủ cậu ấy cùng chơi bóng cho vui thôi mà...Thế mà cậu ấy lại...Ùk cậu ấy không thích mình...Mình chỉ toàn đem lại rắc rối và phiền toái cho cậu ấy thôi...





Cậu :




Thằng ngốc này mày làm sao thế?? Sao mày lại nói ra toàn những lời mà mày không hề mún nói? Mày làm cậu ấy buồn nữa rồi đó! >"< ! Hu...hu...Thật sự là mày rất muốn cùng cậu ấy chơi bóng mà...rõ ràng là mày thích cậu ấy lắm...sao mày lại cứ làm cậu ấy phải buồn vì mày như thế ...


♥♥♥---------------------------------♥♥♥





- Tớ thích cậu...

- Cái gì...
- TỚ THÍCH CẬU...


- Điên àk...ăn nói nhảm nhí gì thế...

- Xin cậu đấy...đừng đối xử với tớ như thế...

- Tớ...

- Tớ đếm đến 3, nếu cậu không nói là cậu cũng thích tớ, tớ sẽ đi, tớ sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt cậu nữa,...1...2...

- Này...

- 3...

- Cậu thật là phiền phức...

- 3 rồi đấy...

- .....
[.....]
- Này...đứng lại đã...đừng chạy nhanh thế...cẩn thận...xe ôtô kìa...Này cậu....
[...RẦM...]
- Đồ ngốc...trời ơi là trời...huhuhu...cậu tỉnh lại đi...nhìn tớ đi...xin lỗi...ngàn lần xin lỗi cậu...cậu đừng dọa tớ thế...tớ thích cậu...mở mắt ra đi...tớ thích cậu nhiều lắm...mở mắt ra nhìn tớ đi này...huhuhu....xin cậu đấy...đừng làm tớ sợ....:[[

♥♥♥-----------------------------♥♥♥




Tớ :




Mình làm sao thế này...tối quanh...xung quanh toàn bóng tối...muốn mở mắt ra lắm sao lại không thể làm được nhỉ...Hình như có tiếng khóc...giọng ai quen lắm, còn gọi tên mình nữa...Hình như là cậu ấy...sao cậu ấy lại khóc...Mình phải lại an ủi cậu ấy chứ...sao mình cứ nằm yên thế này...





Cậu :



Mình là một thằng tồi...một thằng khốn nạn...tại sao lại thế này...trời ơi...trời ơi là trời...Tự đánh vào mặt này...Mày chết đi...Mày đã gây ra tội gì thế này...Sao cậu lại đi thích một thằng không ra gì như tớ chứ...Tớ có lỗi với cậu...xin hãy mở mắt ra nhìn tớ đi...




"Tớ đây...sao cậu lại khóc nữa thế..."

- ....

" Sao cậu không trả lời tớ...sao cậu không nhìn tớ..."
- ....
"Cậu nhìn đi đâu thế...tớ ở đây mà...Này..."
- ....
- "Sao tớ không nắm được tay cậu...sao tớ không chạm đc vào người cậu.."
- ....
"Cậu đừng đi...đừng...đừng bỏ tớ...này...cậu..."





- Lạ quá...sao mình lại có cảm giác cậu ấy đang ở đâu quanh đây nhỉ...Mình mơ ngủ rồi...buồn quá...ước gì dược gặp lại cậu ấy....Mình sẽ nói 100 lần cho cậu ấy biết rằng mình cũng thích cậu ấy...




"Tớ ở đây ròy nè...sao cậu không nhìn thấy tớ..."



- .....





Tớ :




Hiểu rồi...thì ra mình đã không còn trên cõi đời này nữa...:[[ Oa...oa...Rồi sau này ai thay mình đi an ủi cậu ấy...ai lo lắng quan tâm cho cậu ấy nữa...Không được...mình phải luôn đi theo cậu ấy...dù cho cậu ấy có ghét mình...có bảo mình phiền phức...nhưng mình vẫn phải ở bên cậu ấy...nếu không cậu ấy sẽ cô đơn...cậu ấy sẽ khóc...Mình thích cậu ấy...



Cậu :



Mình nhớ cậu ấy quá...mỗi lần mình buồn, mình đều có cảm giác cậu ấy đang ở đâu đó bên cạnh mình...nhưng chắc không phải đâu...cậu ấy chắc là giận mình lắm...mình thật ngu ngốc đã để mất đi cậu ấy...ngu ngốc khi không nói cho cậu ấy biết mình cũng thích cậu ấy biết chừng nào...
Xin lỗi cậu...tớ thích cậu nhiều lắm...



♥♥♥---------------♥♥♥
Copyright @ 2014 Nhocboy· Designed By ZM Templates