Bạn có hài lòng với cuộc sống của mình không?


Bạn giàu hay nghèo, bạn xấu xí hay xinh đẹp, bạn là một vĩ nhân hay chỉ là một người nông dân… tất cả đều không quan trọng.
Trong tâm trạng mệt mỏi chán chường, một cô gái than thở với cậu bạn mới quen:

- Tớ mệt mỏi với cuộc sống này quá cậu à. Giá như tớ không tồn tại trên đời này, giá như tớ có thể ra đi ngay trong giây phút này, sang thế giới bên kia thì tốt biết mấy.

- Tại sao lại phải sang thế giới bên kia? Sang thế giới bên kia thì được cái gì? Cứ sống như thế này có phải tốt hơn không. Cuộc đời còn đẹp lắm mà. - Với nụ cười luôn nở trên môi và cái nhìn ấm áp, cậu bạn quay sang cô gái.

- Cậu có ở trong hoàn cảnh của tôi đâu, cậu có phải chịu nhiều áp lực như tôi đâu mà cậu biết! Cậu có nhiều bạn bè, cậu được sinh ra trong một gia đình giàu có, cậu được ba mẹ chiều chuông. Cậu sống sung sướng quen rồi nên cậu đâu hiểu được nỗi khổ của người khác. - Cô gái gần như gắt lên.

Cậu bạn mỉm cười, nhẹ nhàng đáp lại:

- Tớ cũng như cậu, chẳng qua, cách suy nghĩ, nhìn nhận cuộc sống của chúng ta khác nhau mà thôi.

2 tuần sau, cô gái nhận được tin dữ, cậu bạn của cô đã qua đời vì một căn bệnh hiểm nghèo. Cô gái lặng người, những giọt nước cứ lăn dài trên má. Giờ cô đã hiểu vì sao bạn cô lúc nào cũng sống một cách thoải mái, vô tư, yêu đời. Lúc nào cũng hết lòng giúp đỡ người xung quanh và chẳng bao giờ than thở bất cứ điều gì. Cậu ấy không tiết lộ cho ai biết về căn bệnh của mình, cũng không than vãn, không đổ lỗi cho số phận trớ trêu. Cậu chỉ biết sống hết mình cho đến giây phút cuối cùng.

Khi thời gian tồn tại không còn nhiều, cái chết cận kề, con người ta mới biết quý trọng và tận hưởng những giá trị của cuộc sống. Mỗi người chỉ được sống một lần, hãy sống tốt để đến khi nhắm mắt xuôi tay, bạn không phải hối hận.

Bạn giàu hay nghèo, bạn xấu xí hay xinh đẹp, bạn là một vĩ nhân hay chỉ là một người nông dân,… tất cả đều không quan trọng. Điều mà bạn cần quan tâm là liệu bạn có cảm thấy vui vẻ, hạnh phúc và hài lòng với cuộc sống hiện tại của mình hay không.

Hãy "Save" những vết thương vào file “Kỷ niệm”

Bạn hãy hình dung bộ não của chúng ta như ổ cứng của máy vi tính. Khi còn bé, bộ nhớ còn trống rất nhiều, nên cái gì mình cũng nhớ: tốt nhớ, xấu nhớ vẫn không sao. Nhưng rồi khi ta đã lớn, mở rộng thêm bao nhiêu mối quan hệ, công việc, học tập đã chiếm hết bộ nhớ của bạn. Vì vâỵ có lúc mình cảm thấy căng thẳng, mệt mỏi…

Tại sao ta không sắp xếp lại, xóa bớt đi cho bộ nhớ nhẹ hơn, khởi động nhanh hơn, load dễ dàng hơn?

Đã nhiều lần tôi muốn “delete” hết tất cả, không còn nhớ nhung gì nữa, để bắt đầu cái mới tốt đẹp hơn. Nhưng mọi thứ không dễ dàng như mình “click chuột phải” chọn “delete”như máy vi tính. Tôi càng muốn quên đi thì nó lại cứ hiện về rõ rệt trong đầu.

Càng ngày bộ nhớ càng đầy thêm, kéo theo là những nỗi buồn, những căng thẳng, những đêm khuya ngồi 1 mình nghe Rock hay nhạc Trịnh để xua đi nổi buồn,để quên đi tất cả…Quên hết, quên hết…miệng tôi cứ lẩm bẩm như sư thầy tụng kinh. Nhưng đâu lại vào đấy,tôi vẩn không sao quên được.
Tôi phải làm gì để quên được nó đây?






Ảnh minh hoạ




Với nhiều biện pháp đươc đưa ra:
Giải pháp thứ 1: Mở rộng thêm nhiều mối quan hệ, đi chơi nhiều hơn…Nhưng rồi vừa không quên được mà bộ nhớ lại càng đầy hơn, mệt người, tốn kém…Nói chung không ổn.
Giải pháp thứ 2: Rủ mấy thằng bạn thân đi uống rượu. Rượu sẽ giúp ta quên đi tất cả. Nhưng như ai đó đã nói: “Nâng chén tiêu sầu càng sầu thêm”. Để rồi sáng mai tỉnh dậy tôi phải đối mặt với hậu quả để lại : là hiện trường bừa bộn, là những giọt nước mắt rơi trên gò má gầy, sạm vì nỗi vất vả của mẹ. Tôi sợ nhất ánh mắt mẹ nhìn tôi lúc ấy, ánh mắt thất vọng về sự buông thả của thằng con trai. Lúc đó tôi sợ ,tôi buồn ,tâm trạng giày xéo ,lòng tôi đau, cổ họng nghẹn lại như mắc phải cái gì đó. Mẹ ơi!Con sai rồi…Cái đáng quên không quên được,lại làm cho mẹ buồn vì tôi. Giải pháp này thất bại nặng nề.



Dường như trái tim tôi mang đầy vết thương, thật khó có thể lành. Tôi không muốn đụng vào chỗ đau. Cũng chẳng muốn ai hàn gắn cả. Rồi tôi đi làm,đi học... Cuộc sống ý nghĩa và đỡ tẻ nhạt hơn .Nhưng tôi vẫn ghét đêm. Đêm nào tôi cũng ngủ muộn,cũng nghe Rock, nhạc Trịnh. Mình tôi với màn đêm yên tĩnh tôi sẽ lại nhớ tới người ta. Tôi không còn yêu người ta như ngày xưa nhưng cũng không sao quên được hình bóng ấy. Tôi vẫn giữ tất cả kỉ niệm bên mình, không cho năm tháng xoá nhoà. Người ta vẫn nằm ở một nơi sâu kín trong trái tim tôi. Có phải vì thế nên tôi cứ hay buồn....

Rồi một ý tưởng nảy ra trong đầu tôi: Tôi tự tạo cho mình một File mang tên: File “Kỷ Niệm”. Rồi tất cả những gì mà tôi đã cố quên mà vẩn nhớ tôi đem ra sắp xếp lại, NÉN chúng lại “cut”, rồi “paste” tất cả vào file “kỷ niệm” này. File này được tôi giấu vào 1 chỗ khuất để mỗi lần mở máy ra tôi không phải nhìn thấy nó nữa.

Nó cũng giống như vết thương lâu ngày không khỏi mà ngày nào mình cũng nghĩ đến nó, cứ cào cấu, khoét sâu hơn vào vết thương…làm cho nó không khỏi, có thể bị nhiễm trùng. Vậy thì tại sao tôi không chấp nhận vết thương này, chấp nhận, sống chung với nó, coi là 1 phần trong cuộc đời mình. Để rồi thời gian sẽ chữa lành vết thương này. Cho đến 1 ngày, khi nhìn vào vết sẹo này mình sẽ vẫn nhớ về một kỷ niệm gắn liền với cuộc đời mình. Khi ấy, vết thương năm nào đã thành sẹo, không thể làm đau mình đươc nữa. Mình sẽ không quên về nó, nhưng nó đã đươc “save” vào file “kỷ niệm” từ bao giờ rồi...






Ảnh minh hoạ




“Cái quý giá nhất trên đời này không phải là cái mình chưa có được, cũng không phải là cái mình đã mất đi. Mà cái quý giá nhất trên đời này là cái mình đang có”. Thì ai đó ơi! Hãy biết trân trọng nâng niu và bảo vệ cái mình đang có để nó không bị mất đi, phải phát triển nó để được những cái mình chưa có!

Nhật ký buồn


Nhật ký ơi ta cùng mi tâm sự
Chuyện vui buồn ta gửi cả vào đây
Những lúc vui quên đi ngày tháng
Những lúc buồn wuen lững thời gian
...............................................
Tối lại bước xuống đường
Thấy người ta sánh bước
Tôi thầm ước 1 điều
Mong người tôi yêu được hạnh phúc
Dẫu biết rằng càng chúc lại càng đau! 

Nhocboy

Cuộc sống không thể thiếu tình yêu

Người ta nói trên trái đất không có gì ở ngoài qui luật cả. Nhưng tình yêu hình như cũng có lúc là một ngoại lệ. Tình yêu có thể nâng bổng con người nhưng cũng lắm lúc nhấn chìm kẻ háo hức. Tôi không tin những người quá lạc quan khi nói về tình yêu bằng thể khẳng định. Người ta có thể tin rằng mình được yêu và cũng có thể hiểu nhầm mình không được yêu.

Tôi không thể nói về một vấn đề mà chính bản thân mình cũng chưa hiểu hết. Chưa hiểu hết là nói theo kiểu đại ngôn chứ thật sự là hoàn toàn không thể hiểu. Nếu có người nào đó thách thức tôi một trò chơi nghịch ngợm thì tôi sẽ mang tình yêu ra mà đánh đố. Tôi e, không ai dám tự xưng mình am tường hết nội dung phong phú và quá phức tạp của tình yêu.

Có người yêu thì hạnh phúc; có người yêu thì đau khổ. Nhưng dù đau khổ hay hạnh phúc thì con người vẫn muốn yêu. Tình yêu vì thế mà tồn tại. Con người không thể sống mà không yêu. Hàng nghìn năm nay con người đã sống và đã yêu – yêu thật lòng chứ không phải giả. Thế mà đã có không biết bao nhiêu là tình yêu giả. Cái giả mà rất thật trong đời. Sự giả trá đó lúc biết được thì làm khổ lòng nhau biết bao nhiêu mà kể. Người giả, người thật nhìn nhau lúc bấy giờ ngỡ ngàng không biết thế nào nói được. Người thật thì nằm bệnh, người giả thì nói, cười huyên thuyên. Ðời sống vốn không bất công. Người giả trong tình yêu thế nào cũng thiệt. Người thật thế nào cũng được đền bù.

Tình yêu thời nào cũng có. Nhưng có tình yêu kết thúc bi thảm đến độ có khi con người không dám yêu. Yêu mà khổ quá thì yêu làm gì. Có người đã nói như vậy.
Tôi đã có dịp đứng trên hai mặt của tình yêu và dù sao chăng nữa, tôi vẫn muốn giữ lại trong lòng một ý nghĩa bền vững: “Cuộc sống không thể thiếu tình yêu”.

Trịnh Công Sơn

Đơn giản - Bởi vì - Tôi yêu



Tình yêu đầu tên của tôi là mẹ tôi. Tôi yêu mẹ hơn bất cứ ai trên đời. Đơn giản tại vì tôi biết trên khuôn mặt mẹ tôi bao giờ cũng là những giọt mồ hôi vất vả cực nhọc tất cả chỉ vì muốn nhìn thấy nụ cười hạnh phúc trên khuôn mặt chị em tôi.

Hồi bắt đầu đi học mẹ bảo tôi thích tập tô và viết chữ lắm. Đây có thể cũng là tình yêu của tôi chăng?(*_*)! Bạn biết không hồi đó thường thì những ai viết chữ đẹp hay được cô giáo khen.

Lớn lên chút nữa, tuổi thơ ký ức trong tôi là những trưa hè nắng chói chang – cái nắng Miền Trung, tôi trốn mẹ rong ruổi từ ngọn đồi này đến ngọn đồi khác chỉ để hái sim và chỉ để xem chỗ nào có tổ ong - để nghịch… Cho dù sau đó nắng cháy da, mồ hôi nhễ nhãi trờ về nhà và thảo nào cũng bị mẹ mắng nhưng vẫn nhoẻn miệng cười - hạnh phúc!

Hay là mùa lụt nước mênh mông, nước trắng đồng. Cái sở thích của lũ trẻ con ngày đấy là lội nước. Và tôi cũng không là ngoại lệ. Có những hôm bị cha quất roi vào mông đau điếng - ngồi khóc thút thít, nhưng hôm sau lại vẫn lội nước – thích thú!...

Đấy là tuổi thơ tôi yêu!

Tôi yêu lắm một cơn mưa rào mùa hạ tại bởi vì mưa xong rồi, trời sẽ rất đẹp thôi. Tôi yêu lắm những cơn mưa phùn vì nó thường làm tôi nhớ mẹ. Và hơn hết bởi vì trong mưa không ai biết được đâu là mưa, đâu là những giọt nước mắt buồn.

Tôi yêu lắm chú mèo của tôi vì nhìn vào mắt nó đẹp lắm và hơn hết nó đã cho tôi bài học đầu đời. Tôi yêu lắm chú ve con tại vì tôi biết những chú ve con đầy bản lĩnh. Tôi yêu lắm một con ốc sên đơn giản tại vì trong nó đó là đầy ắp niềm tin vào bản thân mình.

Tôi yêu những bài hát tiếng anh tại vì nghe rất hay nhưng chẳng bao giờ tôi dịch hết được lời. Tôi yêu những bản nhạc không lời, những bài saxophone, những bài ghita tại vì chúng thường ru tôi ngủ.

Tôi yêu lắm những món quà bạn tôi tặng, tôi yêu tất cả các bạn của tôi vì nghĩ về họ tôi cảm thấy ấm áp và tôi tin nghĩ về tôi họ cũng như vậy.

Tôi yêu một đội bóng, một bài hát, một bài thơ, một dòng nhạc đơn giản tại vì riêng tôi, tôi cảm nhận được bạn tôi yêu cái gì ở trong đó.

Cuối cùng tôi muốn nói, tôi rất yêu tôi, tôi rất yêu cuộc sống đơn giản tại vì tôi là tôi.

Và tôi, tôi sẽ yêu anh nếu như trong mắt anh là cả tôi trong đó!

Bạn ơi, tình yêu tôi - tất cả những điều ấy đôi khi tưởng chừng như là rất nhỏ nhưng với tôi thì là rất lớn lao. Đơn giản - bởi vì – tôi yêu. Và giờ đây, bạn biết không? Tôi rất yêu nụ cười của bạn đơn giản tại vì bạn đang vui và mọi người xung quanh bạn cũng thế.

Cảm ơn bạn vì đã đọc nó nhé – tình yêu của tôi!



                                                                                                                     Tác giả bài viết: conmatdo 

Con đường tình yêu


...có một con đường... mang tên là tình yêu...
...khi tôi bước một mình... đếm những nỗi cô đơn...
...đếm trong từng làn gió thoảng... đếm trong từng hạt mưa bay...
...đến đây từng ánh nắng som mai... đến đây ngàn ánh sao rơi trong bóng đêm...

...có một con đường... mang tên là tình yêu...
...một ngày khi em đến... sánh bước đi cùng tôi...
...có nằng ấm giữa mùa đông... có tiếng hát trong con tim cô đơn bấy lâu...

...nào ngờ đâu duyên số... em đi với tôi một đoạn thôi...
...bóng em xa khuất dần... giấu nướng mắt nghe cô đơn em quay về...
...và giờ đây thêm nỗi nhớ em... quấn quanh đêm đêm...

...và giờ tôi không muốn... đi tiếp doan đường kia...
...ngày em xa tôi giấc mơ kia đã tan rồi...

...chỉ có thể yêu em thôi... tinh này trao den em rồi...
...và từng đêm tôi vẫn mơ về... ở đoạn cuối con đường có em...



HGTH

Viết cho một nửa trong tương lai!



Tôi đi tìm một nửa của tôi 
Tìm mãi đến bây giờ chưa thấy 
Nếu không có em tôi đành sống vậy 
Không lấy nửa của ai làm nửa của riêng mình 

Tôi đi tìm một nữa của tôi 
Tìm mãi đến bây giờ chưa thấy 
Nửa của tôi ơi, em là ai vậy? 
Em tên là gì, sao không thể nói tên 

Chiều dần buông thành phố về đêm 
Bờ cỏ, hàng cây, từng đôi ríu rít 
Họ may mắn hơn tôi hay họ không hề biết 
Nửa của mình hay nửa của ai? 

Tôi đi tìm một nửa của tôi 
Tìm mãi đến bây giờ chưa thấy 
Nếu không có em tôi đành sống vậy 
Không lấy nửa của ai làm nửa của riêng mình 

Cái na ná tình yêu thì có trăm nghìn 
Nhưng cái đích thực tình yêu chỉ riêng có một 
Chính vì vậy mà ta nhiều lần sửng sốt 
Nửa của mình nhưng nào phải của mình đâu 

Không phải nửa của mình, không phải nửa của nhau 
Thì thượng đế ơi xin đựng bắt tôi nhầm lẫn 
Bởi tôi biết khổ đau hay sung sướng 
Là đúng sai trong cái nữa riêng mình 

Tôi đi tìm một nửa của tôi 
Và cũng biết bây giờ nàng đâu đó 
Em cũng tìm tôi, tìm tôi thế nhé
Chỉ có điều ta chưa nhận ra nhau...

Cảm ơn đã xuất hiện trong cuộc đời tôi!

Bạn bè, công việc, cuộc sống, tình cảm,...mọi thứ chẳng đơn giản và dễ dàng chút nào nhưng nếu tự bản thân biết làm mình vui vẻ, biến phức tạp thành giản đơn thì chắc hẳn ta sẽ tìm được hạnh phúc ở ngay xung quanh mình!


Một chút nhớ, một chút thương thêm tẹo hờn giận vu vơ...tất cả đủ để hình thành một thứ tình cảm rất lạ, khó định hình, khó gọi tên vì nó chưa rõ ràng! Quá khứ đã qua ta chẳng thế quay trở lại, tương lai chưa đến làm sao mà tính trước, chỉ có hiện tại là đáng cho ta quan tâm! Làm những gì mình cho là phải, là nên, được vậy đã rất tốt rồi... Không bon chen, giành giật những thứ không thuộc về mình vì có giành được nó cũng không phải của mình, và đôi khi lại làm chính mình đau…


Cảm ơn thật nhiều những người đã xuất hiện trong cuộc đời mình, dù có người cho mình nỗi đau, thương tổn hay niềm vui và hạnh phúc, có người cho mình cảm giác được quan tâm, chia sẻ, có người lại giúp mình hiểu được thế nào là cô đơn và bị bỏ rơi, quên lãng... Cảm ơn những người đến rồi lại đi như gió, cảm ơn những người xuất hiện và ở lỳ trong trái tim mình, cảm ơn những người chiếm một góc tâm hồn mình, những người khiến mình quan tâm và không thể rời mắt...


Khó khăn trong cuộc sống đâu có ít, nhưng nó giúp ta mạnh mẽ hơn. Song đôi khi, mình cũng thấy chùn chân và nghiêng ngả, muốn ngã lắm... Khi đó, vẫn có bàn tay của người khác nâng mình dậy, có khi chỉ là ai đó bỏ thời gian lắng nghe và chia sẻ, là ai đó đã đi bộ cùng mình mỗi tối dưới hàng cây ngọc lan thơm ngát, là ai đó vỗ vai động viên "Cố lên rồi mọi chuyện sẽ qua", là ai đó hỏi mình "không sao thật chứ"... Nhiều khi buồn rơi nước mắt nhưng qua nhanh lắm, đễn nỗi chính mình nghi ngờ bản thân: chả lẽ mình là người cả thèm chóng chán... Nhưng không phải! Một khi đã cố gắng hết mình mà không được như ý ta cũng không còn gì phải ân hận, nuối tiếc, hơn nữa sự quan tâm phải dành cho những người, những việc xứng đáng, bạn có nghĩ vậy không?!


Ảnh minh họa: vi.sualize

Con người ai cũng ích kỷ, và mình cũng thế thôi, nhưng ích kỷ trong giới hạn có thể chấp nhận được thì cũng đâu ảnh hưởng đến ai! Và nếu ai đó gặp những lúc mình như vậy thì hãy thông cảm nhé!

Nếu được lựa chọn lại, mình vẫn chọn cuộc sống của mình bây giờ, không thay đổi điều gì hết vì trải qua những mệt mỏi, tổn thương thì mới biết trân trọng những hạnh phúc mình đang có trong tay.


Vậy nên, những người đã từng xuất hiện trong cuộc sống của tôi, dù ghét hay yêu, gần hay xa, cũ hay mới, quen nhau thời gian ngắn hay dài... đều không quan trọng bởi họ đóng một vai trò, vị trí nhất định trong cuộc sống của ta! Bản thân mình tin vào số phận và cho rằng cuộc đời đã sắp xếp họ xuất hiện vào lúc đó để cho ta một bài học, một kinh nghiệm, hay là nơi để ta chia sẻ, cảm thông, lắng nghe, hoặc để ta biết thế nào là yêu, ghét, hờn, giận, thương nhớ, lãng quên, cô đơn...
Copyright @ 2014 Nhocboy· Designed By ZM Templates